Tại CES 2025 ở Las Vegas, một sản phẩm đến từ Trung Quốc đã tạo ra khoảnh khắc khá thú vị. Chiếc đàn LiberLive C1 không phải là thiết bị mạnh nhất, cũng không phải công nghệ phức tạp nhất. Nhưng nó khiến người ta dừng lại, chạm vào, và ở lại lâu hơn bình thường.

Cảm giác đó không đến từ thông số. Nó đến từ trải nghiệm.
Khi một sản phẩm công nghệ được vinh danh bởi Time, điều đáng nói không chỉ là giải thưởng. Nó cho thấy một tín hiệu: cách thế giới nhìn về công nghệ Trung Quốc đang thay đổi, không còn chỉ là “giá rẻ” hay “sản xuất nhanh”.
Nếu nhìn rộng hơn, những sản phẩm như vậy không phải là cá biệt. Từ robot đồng hành, ứng dụng AI trò chuyện, cho đến đồ chơi, mỹ phẩm hay nhạc cụ thông minh, tất cả đang cùng đi theo một hướng chung: phục vụ cảm xúc.
Ở Bắc Kinh, các cửa hàng robot không còn là nơi trưng bày công nghệ đơn thuần. Người ta đến đó để tìm một thứ gì đó giống như sự bầu bạn. Những robot biết phản ứng, biết “đáp lại”, thậm chí biết tạo cảm giác được lắng nghe, đang dần trở thành một phần của đời sống đô thị.
Điều này phản ánh một thay đổi rất rõ trong hành vi tiêu dùng. Người ta không chỉ mua sản phẩm vì chức năng, mà vì cảm giác sản phẩm mang lại. Đó có thể là sự vui vẻ, sự an tâm, hoặc đơn giản là cảm giác không cô đơn.
Đằng sau xu hướng này là một bối cảnh xã hội khá đặc thù. Tỷ lệ sống một mình tăng lên, áp lực công việc lớn hơn, và nhịp sống đô thị khiến nhiều người cảm thấy tách biệt. Khi nhu cầu kết nối không được đáp ứng đủ trong đời sống thực, công nghệ bắt đầu lấp vào khoảng trống đó.
Robot đồng hành, ở góc độ này, không còn là thiết bị. Nó là “giải pháp cảm xúc”.
Và khi một sản phẩm chạm được vào nhu cầu đó, giá trị của nó không còn được đo bằng cấu hình hay hiệu năng nữa.
Điểm đáng chú ý là các công ty Trung Quốc không chỉ dừng lại ở công nghệ. Họ kết hợp công nghệ với văn hóa, với thẩm mỹ, với những yếu tố rất “con người”.
Những sản phẩm lấy cảm hứng từ họa tiết truyền thống, từ văn học, từ ký ức văn hóa… tạo ra một lớp cảm xúc mà các sản phẩm thuần công nghệ khó có được. Điều này giúp chúng không chỉ “dùng được”, mà còn “có ý nghĩa” với người dùng.
Ở góc nhìn PR, đây là một bước tiến quan trọng. Khi bạn không thể thắng hoàn toàn bằng công nghệ, bạn có thể thắng bằng câu chuyện và trải nghiệm.
Nhưng gọi đây là “canh bạc” không phải là quá lời.
Bởi cảm xúc là thứ rất khó đo lường và khó kiểm soát. Một sản phẩm có thể chạm đến người này, nhưng lại vô nghĩa với người khác. Và nếu làm không khéo, nó rất dễ bị xem là “giả tạo” hoặc “làm quá”.
Thêm vào đó, việc chuyển từ bán phần cứng sang bán trải nghiệm cảm xúc cũng đồng nghĩa với việc thay đổi toàn bộ mô hình kinh doanh. Từ cách thiết kế sản phẩm, marketing, cho đến cách xây dựng thương hiệu, tất cả đều phải làm lại.
Không phải công ty nào cũng đủ kiên nhẫn và năng lực để đi hết chặng đường này.

Tuy vậy, nếu nhìn vào bức tranh lớn hơn, xu hướng này không phải là ngẫu nhiên. Theo Euromonitor International, thị trường các sản phẩm cải thiện tâm trạng đang tăng trưởng mạnh và sẽ tiếp tục mở rộng trong những năm tới.
Trong một thế giới ngày càng căng thẳng, nhu cầu “được chữa lành” không còn là nhu cầu phụ. Nó trở thành một phần trung tâm của tiêu dùng.
Và các công ty Trung Quốc đang đi khá nhanh trong việc nắm bắt điều đó.
Dưới góc nhìn PR, điều đáng học ở đây không phải là sản phẩm cụ thể nào. Mà là cách họ nhìn lại câu hỏi rất cơ bản:
Công nghệ tồn tại để làm gì?
Nếu trước đây câu trả lời là hiệu suất, là tốc độ, là tối ưu. Thì bây giờ, câu trả lời có thể là cảm xúc, là kết nối, là trải nghiệm.
Câu chuyện “công nghệ chữa lành” của Trung Quốc không chỉ là một xu hướng tiêu dùng. Nó là một thử nghiệm lớn về việc liệu công nghệ có thể trở nên “con người” hơn đến mức nào.
Và như mọi canh bạc, nó có rủi ro.
Nhưng nếu thành công, nó sẽ không chỉ thay đổi cách chúng ta sử dụng công nghệ. Nó có thể thay đổi cả cách chúng ta cảm nhận về nó.
