Có một điều khá thú vị nếu nhìn vào hành trình của MrBeast. Anh xây dựng đế chế của mình bằng chính sự hiện diện cá nhân, bằng những video mà người xem cảm thấy “đây là MrBeast thật”. Nhưng đến một lúc nào đó, chính mô hình đó lại trở thành giới hạn.

Khi quy mô ngày càng lớn, khi công ty không còn là một kênh YouTube mà trở thành một hệ sinh thái với hàng trăm nhân sự, thời gian và năng lượng của một con người bắt đầu không đủ nữa. Và đó là lúc AI xuất hiện, không phải như một công cụ phụ trợ, mà như một lời giải cho bài toán tăng trưởng.
Thực ra, ý tưởng dùng AI để làm nội dung không mới. Nhiều studio đã thử nghiệm, nhiều nền tảng đã có các series do AI tạo ra. Nhưng khi người đứng đầu YouTube bước vào cuộc chơi, mọi thứ lập tức có trọng lượng khác. Nó giống như một tín hiệu: thứ từng là “thử nghiệm” đang dần trở thành “tiêu chuẩn”.
Điểm đáng chú ý không nằm ở việc AI có thể dựng video hay viết kịch bản. Điều quan trọng hơn là cách nó tham gia vào toàn bộ quy trình. Từ lên ý tưởng, sản xuất cho đến mở rộng nội dung, tất cả đều có thể được thiết kế lại xoay quanh AI. Khi đó, nội dung không còn phụ thuộc hoàn toàn vào một cá nhân nữa, mà trở thành một hệ thống có thể vận hành liên tục.
Với MrBeast, điều này còn mang ý nghĩa chiến lược. Nội dung của anh vốn nổi tiếng vì quy mô lớn và chi phí cao. Mỗi video là một dự án tốn kém, trong khi áp lực vận hành doanh nghiệp ngày càng rõ ràng. AI, theo cách nào đó, giúp giảm tải những phần không cần thiết và tối ưu hóa quy trình, để tạo ra nhiều nội dung hơn trong thời gian ngắn hơn.
Nhưng có lẽ thay đổi lớn nhất không nằm ở chi phí hay tốc độ. Nó nằm ở việc giảm sự phụ thuộc vào chính MrBeast. Khi một thương hiệu gắn quá chặt với một con người, nó sẽ luôn bị giới hạn bởi con người đó. AI mở ra khả năng để nội dung tiếp tục tồn tại, phát triển, thậm chí mở rộng, mà không cần người sáng tạo phải xuất hiện liên tục.

Dĩ nhiên, câu chuyện không chỉ toàn màu hồng. Chính MrBeast cũng từng gặp phản ứng khi thử dùng AI cho thumbnail. Điều đó cho thấy một thực tế: người xem vẫn rất nhạy cảm với những gì họ cho là “không thật”. Công nghệ có thể làm mọi thứ nhanh hơn, nhưng cảm xúc thì không dễ thay thế.
Ở góc nhìn PR, đây là một sự chuyển dịch rất đáng chú ý. Trước đây, sức mạnh của creator nằm ở cá tính và sự hiện diện. Nhưng trong tương lai, sức mạnh có thể nằm ở khả năng xây dựng một hệ thống nội dung vận hành trơn tru, nơi con người không còn là điểm nghẽn.
Điều này cũng đặt ra một câu hỏi khá thú vị. Người xem đang theo dõi con người, hay đang theo dõi nội dung? Và nếu một ngày nào đó nội dung đủ hấp dẫn dù không có “người thật” đứng sau, thì vai trò của creator sẽ thay đổi như thế nào?
Có lẽ, MrBeast không phải đang rời khỏi cuộc chơi. Anh chỉ đang chuyển sang một cách chơi khác. Một cách mà ở đó, anh không cần đứng trước ống kính để vẫn là người kiểm soát cuộc chơi.
Ý kiến cá nhân của mình:
“Trước đây, nội dung cần con người để tồn tại.
Còn trong tương lai, con người có thể chỉ là một phần trong hệ thống tạo ra nội dung”.
